Chân Minh: Rằm tháng Bảy – ngày Cha-Mẹ


CongtruongMe1

Năm xưa tôi còn nhỏ
mẹ tôi đã qua đời
lần đầu tiên tôi hiểu
thân phận trẻ mồ côi
quanh tôi ai cũng khóc
im lặng tôi sầu thôi
để dòng nước mắt chảy
là bớt khổ đi rồi
hoàng hôn phủ trên mộ
chuông chùa nhẹ rơi rơi
tôi thấy tôi mất mẹ
là mất cả bầu trời.

Vâng, “mất mẹ là mất cả bầu trời”. Cũng như tác giả bài thơ, mẹ tôi mất khi tôi còn rất nhỏ. Có lẽ còn nhỏ hơn tuổi ngày tác giả bị mất mẹ. Vì dù sao tác giả còn biết “sầu trong im lặng”, còn biết mẹ đã đi rồi. Tôi thì không. Hồi mẹ tôi mất tôi không biết mẹ đã ra đi, nên không thấy sầu như tác giả. Ngược lại còn vui nữa là đằng khác vì hôm ấy là lần đầu tiên tôi thấy nhà có đông người. Tuy quanh tôi ai cũng buồn cũng khóc nhưng tôi lại được họ ôm hôn, xoa đầu, vuốt tóc. Lại còn được cho bánh cho kẹo nữa. Trong khi má thì được người ta mặc cho những chiếc áo đẹp nhứt mà tôi chưa từng thấy má mặc bao giờ.

Tôi và đứa em kế xoắn xít bên giường má nằm và líu lo bảo “má đẹp quá !”. Thấy vậy, ông cậu họ đến bên anh em tôi với đôi giòng nước mắt còn đọng trên khóe. Một tay câu ôm chúng tôi vào lòng, tay kia cậu chùi nước mắt đã chảy dài xuống má tự bao giờ. Rồi cậu hôn lên trán hai đứa tôi. Tôi hỏi: “sao má ngủ hoài vậy cậu?” Cậu tôi chỉ biết “ừ” một tiếng rồi lại sụt sùi nước mắt. Tuy không biết cậu buồn chuyện gì, nhưng mắt của tôi cũng bắt đầu thấy cay cay. Bổng cậu hỏi hai anh em chúng tôi : “Các con có muốn lên giường ngủ với má không?” Anh em tôi nhảy cửng vui mừng : “muốn, chúng con muốn nằm ngủ với má”. Thế là cậu bế từng đứa đặt nằm bên này và bên kia của má.

Như vậy đó, chúng tôi đã ôm má mà ngủ và không còn hay biết gì nữa cả. Ngủ đến lúc nào cũng không hay, chỉ đến khi bị đánh thức thì thấy đèn thắp sáng choang chói lòa cả đôi mắt – sao đông người quá vậy? Thắc mắc nhưng tôi cũng chẳng hiểu gì, trong khi em gái tôi không chịu ngồi dậy, em cứ ôm chặt lấy má mà ngủ…

Từ ngày đó, cha tôi vẫn ở vậy – một thân một mình nuôi sáu anh chị em tôi khôn lớn. Có lần tới nhà bạn chơi, thấy má bạn đang ủi đồ cho bạn. Vậy mà bạn tôi vẫn chưa vừa lòng mà còn cằn nhằn đủ thứ. Bổng chốc nước mắt tôi chảy dài… tôi thầm trách bạn. Má bạn bắt gặp, bà ngừng tay nhìn tôi một giây rồi thở ra. Bất giác bà ôm tôi vào lòng và nói nhỏ bên tai : “má con vắn số…”

Năm tôi 18 tuổi, đi thi đại học về chưa có kết quả thì cha lại qua đời trong một tai nạn.

Năm đó cũng vào ngày này, tôi đang ở cạnh bên cha trong bệnh viện tỉnh. Vết thương của cha đã bắt đầu làm mặt, những cơn đau nhức cũng đã đi qua. Sáng 14 tháng Bảy cha bảo tôi “con lấy xe về nhà thay cha cúng Rằm rồi đi thăm ông bà nội, sáng mốt lên cũng được, cha đã khỏe rồi ở đây một mình cũng không sao… Không ai ngờ, sáng 16 tôi trở lên bệnh viện thì bệnh tình của cha đột nhiên biến chứng, thì ra vết thương bị nhiễm trùng tétanos và cha đã qua đời vài ngày sau đó.

Đám tang cha vừa xong – cũng là lúc tôi nhận được giấy báo trúng tuyển đại học. Dỡ khóc dỡ cười – tôi để tờ giấy lên bàn thờ cha như một món quà báo hiếu, lòng thầm nghĩ: “cha ơi, con đã thi đậu đại học rồi, cha có vui không?” Bổng dưng nước mắt từ đâu dâng trào lên đôi khóe rồi chảy dài trong im lặng…

“Để dòng nước mắt chảy – là bớt khổ đi rồi”! Thời gian như ngừng trôi, mặt trời như ngưng đọng. Cứ thế, không biết bao lâu sau tôi mới tỉnh ra và trở về với thực tại đau khổ chán chường. Cố nén lòng, mím môi tôi đốt tờ giấy báo kết quả trúng tuyển trước bàn thờ cha. Không, tôi không thể nào nhập học khi nhà còn 2 đứa em gái chưa tới tuổi trưởng thành. Tôi không thể nào sống ích kỷ cho bản thân mà bỏ hai em thơ dại sống một mình nơi quê nhà. Hơn nữa để cha an lòng thanh thản ra đi tôi đã hứa với người là sẽ thay cha phụng dưỡng ông bà nội tới ngày cuối đời của hai ông bà.

Thế rồi, sau sáu năm rong ruổi trường đời, trên bước đường lưu lạc tìm đất sống tôi may mắn được gặp Thầy. Thầy đã trả lại cho tôi trọn vẹn hình hài và tâm thức của má của cha ngày trước. Thầy tôi nói : “Không có cái gì từ có mà có thể trở thành không – cũng như không có cái gì từ không mà có thể trở thành có. Cha, má của con không có mất đi đâu cả. Cha, má là hình hài là máu huyết đang lưu chuyển trong con. Nhìn cho kỹ con sẽ thấy được cha con má con đang có mặt trong từng tế bào hơi thở của con”…

Tuy vậy, tôi cũng phải mất nhiều năm công phu thiền quán mới tự tìm lại được má được cha nơi mình. Cũng từ giây phút ấy Thầy đã trở thành cha, thành má của tôi. Cũng từ đó, cứ mỗi độ Vu Lan về tôi đã không còn thấy buồn thấy tủi với hai cánh hoa màu trắng trên ngực áo nữa. Với tôi bây giờ dù màu trắng hay màu hồng cũng cùng một ý nghĩa vì cha má đã trở thành bất diệt trong tôi. Thế nên đôi khi tôi cũng đã xin các em cài cho mình hai cánh hoa màu đỏ và cảm thấy mình rất hạnh phúc trong ngày Vu Lan.

Chân Minh 

Ngày Cha-Mẹ năm Bính Thân (2016).

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s