Nguyễn Chiêu Anh: Cho Mẹ


13873148_10205497709717042_1484681572692592149_n.jpg

Không được khóc
Con dặn mình như thế trước tấm gương soi
khuôn mặt tạc ra từ mẹ
Không được khóc
Khi con cởi chiếc áo bệnh viện để thay cho mẹ chiếc áo lót mỏng màu trắng
Mẹ vẫn thường mặc
Con dặn mình lần nữa
Không được khóc
Cơ thể mẹ hiện rõ dưới ánh sáng ngọn đèn phòng cấp cứu
Bầu ngực, từng lằn bụng nứt, nơi con hoài thai
Nơi đó mẹ đã cưu mang chín anh em con
Nơi đó mẹ đã cho ra đời đứa con gái út cứng đầu ngỗ ngược
Con đặt tay mình lên bầu vú vẫn còn hơi ấm
Mẹ vẫn hay kể với mọi người con nhay vú mẹ tới chừng bốn tuổi
Đứa con gái út bất trị mang toàn bộ tính tình lẫn hình hài mẹ
Vâng, con đã không khóc
Con mặc cho mẹ áo quần lần cuối
Chải tóc cho mẹ lần cuối
Hơi ấm cuối cùng còn lại trên cổ mẹ
Con áp mặt vào
Lần cuối
Ba mươi lăm tuổi đời con lạc mất mẹ
Ngôi nhà đó giờ thành xa lạ
Không nẻo về
Sợi kết nối cuối cùng
Mẹ giận dỗi quay lưng
Mấy anh em con đứa lớn đã gần sáu chục
Mà ngơ ngác nhìn nhau
Giờ biết tựa vào đâu? Hả mẹ?

Nguyễn Chiêu Anh

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s